Pháp đệ 68 xuân thu
Hôm
nay
Kỷ
niệm Pháp đệ 68 xuân thu,
Đã
đi qua 2/3 đời người
Như
lão ngựa vượt dặm trường gian khó
Qua
cõi người sân si ái ố
Qua
nắng gió, sương mù
Qua
được mất, hơn thua!
Cũng
đã trải nhục vinh
Bi,
nhẫn có thừa
Cũng
đá cạn trăm mối đắng cay
Bước
nhẹ qua thị phi ảo mộng!
Đất
không cau mặt
Vì
thế gian náo động!
Trời
vẫn chở che cho vạn loại sinh tồn
Đệ
đã tay đãy càn khôn
Và
vai đeo nhật nguyệt
Nên
tỏ tường lối đến lối đi
Chẳng
trệ hữu vi
Chẳng
trệ vô vi
Cứ
Tâm, Tuệ tự tại an nhiên nhẹ gót!
Từ Hải
Vân xưa,
Tại
am tranh tương dưa đạm bạc
Đệ
có cánh tay lực sĩ
Lưỡi
cúp ba gang
Đá sỏi
có nề chi
Khoai
sắn độn cơm
Gian
khổ có là gì
Tối
tối bên ngọn đèn dầu
Dùi
mài kinh sử
Học,
viết Hán Nho
Mỗi
ngày gần trăm chữ
Rồi
lại học thêm bát cú
Đường
Thi
Cũng
đối, vận, thôi, xao,
Tứ,
từ, niêm, luật chẳng khó gì
Nghệ
thuật, tu từ, công phu
Không
ở ngoài chăm chuyên cần mẫn!
Rồi
lại còn Huynh đệ đêm đêm
Uống
nước lá vằng, bướm bạc thay trà
Cắn
cục đường đen
Cũng
trà đạo, cũng pháp đàm
Tán
chuyện Đông Tây kim cổ…
À,
mà thuở đó
Đệ
còn quá trẻ
Mà
đã nguyện lương y Từ mẫu độ đời
Sách
thuốc ở đâu
Mà
giấy cũ bìa lơi
Hình
thể người sông ngòi kinh mạch
Trăm
huyệt đỏ
Điểm
dày chi chít!
Là
cơ bản đầu tiên
Đệ tự
học làm thầy!
Rồi
kim ngắn, kim dài Đệ thử ra tay…
Mà
sư Pháp Tông Là “bệnh nhân”
Đệ
năn nỉ
Mang
ra thí nghiệm!
Chích
huyệt này huyệt kia
Sư
Pháp Tông đau điếng
Thế
là hề hề cười trừ vài cái là xong!
Thời
gian qua đi,
Sau
đó, duyên hạnh ngộ lạ lùng
Được
Lương y đất Truồi Tặng cho cơ man là sách thuốc Là kỳ thư không dễ gì có được
Của
ngự y triều Nguyễn chín đời
Là cả
một kho tàng Là Đông y, Nam dược tuyệt vời!
Hạng
dân dã Đáy nước mò trăng, chẳng thể!
Thế
rồi,
Không
hổ thẹn
Đêm
và đêm “thắp đèn đom đóm”,
Ngày
lại ngày gùi vai, đội nón
Rựa
vả liềm… tay xách nách mang
Leo
Hải Vân tìm thảo dược, nam sâm
Lại
lặn lội Hói Mít, Hói Dừa, Hói Cạn
Tìm
lá, rễ, củ, cây, cành…
Rồi
quan sát, rồi nghiên tầm…
Những
toa thuốc tùy theo căn bệnh!
Rồi
đột ngột,
Thương
hải biến vi tang điền,
Thuỷ
hỏa nghịch xung tương liên
Cũng
là tương sinh dịch chuyển
Đành
phải lên thuyền, bỏ bến
Từ Hải
Vân, Lăng Cô
Tháng
11 năm 78
Đến
Nham Biều tạo lập cơ ngơi!
Thuở
ấy đã coi gian truân
Là
bài học ở đời
Và
khổ ải là vun bồi ba-la-mật
Chùa
18 người lấy chi để sống
“Uống
trà đi” Câu thiền ngôn treo cao lồng lộng
Lấy
sức lực, mồ hôi đổi gạo dễ thôi!
Đệ
huynh ta còn giữ nụ cười
Dù
khổ đế dẫu có đành hanh con tạo!
Lại
cuốc, lại trồng
Lại
rau dưa trái quả
Đầy
vườn xanh nức tiếng cần lao!
Ngày
lại ngày cũng chỉ “cám heo”(1)
Nhưng
nghị lực núi mòn sông cạn!
Cũng
tại nơi đây,
Ông
sư thầy thuốc mát tay
Châm
cứu bốc thuốc trong chùa
Lại
lan xa ngoài ngõ
Dân
bệnh dân đau khắp xóm làng
Rỉ
tai nhau đến nhờ cứu chữa.
Thế
là ngôi nhà ngang
Chật
kín bệnh nhân
Ôi!
Thế là cả ngày
Thương
ông sư đôi khi bỏ cả uống ăn
Vì
người bệnh đứng ngồi vây chặt!
Ai
muốn hiểu tâm đại bi bồ-tát
Thì
cứ nhìn như thực hiện rày
Đâu
phải là thần thông biến hóa trên mây!
Mấy
ngày hôm sau,
Mấy
ngày hôm sau nữa,
Huynh
đệ họp bàn phép tắc, quy củ
Niêm
yết lịch giờ chần khám rõ ràng
Lại
có thêm Phật tử thiện nguyện
Vừa
học thuốc vừa tập làm
Gánh
nhẹ bớt cho ông sư nhiều việc
Chùa
cũng quyết định
Phá
bỏ vườn rau để trồng thuốc
Giúp
cho bà con hoàn cảnh đói nghèo
Một
vườn xuyên tâm liên, râu mèo
Thu
hoạch, phơi khô, giã nát
Rồi
vo hoàn thành phẩm dược y…
Thời
gian sau
Bệnh
nhân ngày càng đông,
Ngôi
nhà ngang không còn đủ chỗ
Thầy
trò phải xuống chùa Tăng Quang
Lập
trạm Đông Y
Cám
cảnh lúc ra đi,
Tay
trắng chẳng có gì,
Chùa
cạn kho, xúc 20 thúng lúa
Cùng
2 chỉ vàng “vắt chày ra lửa”
Cho
ông em lập nghiệp cứu đời…
Kể từ
đó, rồi đằng đẵng trùng khơi
Tay
bồ-tát chèo hoài không thấy mỏi
Năm
1981, cơ sở Đông y Diệu Đế
Đã
hình thành vững chắc,
Đệ
cùng mấy chục lương y học trò
Đã tự
lực tự sinh…
Rồi,
dường như “Nghiệp” còn muốn đăng trình
Từ
Diệu Đế sang Pháp Luân
Vì
nhu cầu của hệ phái
Đất ở
đây 10 nghìn mét vuông sổ đỏ
Nhưng
bà này ông kia chiếm dụng hết rồi!
Phải
đẳng đằng 10 năm
Đơn
trình thưa kiện gởi khắp nơi
Cũng
lọt lên bàn chủ tịch, bí thư cấp tỉnh
Đòi
lại được 2 ngàn mét vuông
Cũng
đã gian truân, vất vả
Đành
thôi, chừng ấy đủ rồi
Hihi!
Nồi
cơm Thạch Sanh
Đệ
biến hóa tuyệt vời!
Từ
căn nhà cấp bốn vách mục mối rơi
Và
ruộng nước bốn bề lau cỏ
Nhưng
chí đại trượng phu
Và
phước do chư thiên gia hộ
Đã
biến chỗ không có chi
Thành
Tuệ Tĩnh Đường Đông Y
Vang
danh khắp chốn
Có bệnh
viện tương đối tiện nghi
Có
Quán Cơm Chay Liên Hoa
Nức
tiếng Huế đô…
Chưa
kể ngày ngày giáo dưỡng học trò
Cả
ngàn đệ tử môn sinh
Khắp
các tỉnh thành, noi gương thầy
Kế
thế nghiệp nghề Lương y từ mẫu…
Đệ,
với hai bàn tay trắng
Hơn
40 năm nhập thế
Đã
quá nhiều vai gầy gánh nặng
Xả
buông đi thôi
Để
nhẹ lướt sang bờ…
Đã
viết giữa hư không,
Giữa
nhân sinh
Trăm
vạn bài thơ!
Hốt
hề!
Hoảng
hề!
Kỳ
trung hữu tượng!
Trời
đất vô danh…
Vô
công vô tướng!
Sinh
nhật của Pháp đệ hôm nay
Gởi
giữa thiên hà vô lượng!
(1)“Cám
heo”: 2 - 3 lon bo bo mà phải ăn cả chùa 18 người - nên phải bỏ thêm khoai sắn
và cả thúng rau các loại, hầm nhừ quậy nát