Showing posts with label MDTTA 17. Show all posts
Showing posts with label MDTTA 17. Show all posts

Saturday, July 1, 2023

MDTTA 17

 Pháp đệ 68 xuân thu
Hôm nay
Kỷ niệm Pháp đệ 68 xuân thu,
Đã đi qua 2/3 đời người
Như lão ngựa vượt dặm trường gian khó
Qua cõi người sân si ái ố
Qua nắng gió, sương mù
Qua được mất, hơn thua!
Cũng đã trải nhục vinh
Bi, nhẫn có thừa
Cũng đá cạn trăm mối đắng cay
Bước nhẹ qua thị phi ảo mộng!
Đất không cau mặt
Vì thế gian náo động!
Trời vẫn chở che cho vạn loại sinh tồn
Đệ đã tay đãy càn khôn
Và vai đeo nhật nguyệt
Nên tỏ tường lối đến lối đi
Chẳng trệ hữu vi
Chẳng trệ vô vi
Cứ Tâm, Tuệ tự tại an nhiên nhẹ gót!
Từ Hải Vân xưa,
Tại am tranh tương dưa đạm bạc
Đệ có cánh tay lực sĩ
Lưỡi cúp ba gang
Đá sỏi có nề chi
Khoai sắn độn cơm
Gian khổ có là gì
Tối tối bên ngọn đèn dầu
Dùi mài kinh sử
Học, viết Hán Nho
Mỗi ngày gần trăm chữ
Rồi lại học thêm bát cú
Đường Thi
Cũng đối, vận, thôi, xao,
Tứ, từ, niêm, luật chẳng khó gì
Nghệ thuật, tu từ, công phu
Không ở ngoài chăm chuyên cần mẫn!
Rồi lại còn Huynh đệ đêm đêm
Uống nước lá vằng, bướm bạc thay trà
Cắn cục đường đen
Cũng trà đạo, cũng pháp đàm
Tán chuyện Đông Tây kim cổ…
À, mà thuở đó
Đệ còn quá trẻ
Mà đã nguyện lương y Từ mẫu độ đời
Sách thuốc ở đâu
Mà giấy cũ bìa lơi
Hình thể người sông ngòi kinh mạch
Trăm huyệt đỏ
Điểm dày chi chít!
Là cơ bản đầu tiên
Đệ tự học làm thầy!
Rồi kim ngắn, kim dài Đệ thử ra tay…
Mà sư Pháp Tông Là “bệnh nhân”
Đệ năn nỉ
Mang ra thí nghiệm!
Chích huyệt này huyệt kia
Sư Pháp Tông đau điếng
Thế là hề hề cười trừ vài cái là xong!
Thời gian qua đi,
Sau đó, duyên hạnh ngộ lạ lùng
Được Lương y đất Truồi Tặng cho cơ man là sách thuốc Là kỳ thư không dễ gì có được
Của ngự y triều Nguyễn chín đời
Là cả một kho tàng Là Đông y, Nam dược tuyệt vời!
Hạng dân dã Đáy nước mò trăng, chẳng thể!
Thế rồi,
Không hổ thẹn
Đêm và đêm “thắp đèn đom đóm”,
Ngày lại ngày gùi vai, đội nón
Rựa vả liềm… tay xách nách mang
Leo Hải Vân tìm thảo dược, nam sâm
Lại lặn lội Hói Mít, Hói Dừa, Hói Cạn
Tìm lá, rễ, củ, cây, cành…
Rồi quan sát, rồi nghiên tầm…
Những toa thuốc tùy theo căn bệnh!
Rồi đột ngột,
Thương hải biến vi tang điền,
Thuỷ hỏa nghịch xung tương liên
Cũng là tương sinh dịch chuyển
Đành phải lên thuyền, bỏ bến
Từ Hải Vân, Lăng Cô
Tháng 11 năm 78
Đến Nham Biều tạo lập cơ ngơi!
Thuở ấy đã coi gian truân
Là bài học ở đời
Và khổ ải là vun bồi ba-la-mật
Chùa 18 người lấy chi để sống
“Uống trà đi” Câu thiền ngôn treo cao lồng lộng
Lấy sức lực, mồ hôi đổi gạo dễ thôi!
Đệ huynh ta còn giữ nụ cười
Dù khổ đế dẫu có đành hanh con tạo!
Lại cuốc, lại trồng
Lại rau dưa trái quả
Đầy vườn xanh nức tiếng cần lao!
Ngày lại ngày cũng chỉ “cám heo”(1)
Nhưng nghị lực núi mòn sông cạn!
Cũng tại nơi đây,
Ông sư thầy thuốc mát tay
Châm cứu bốc thuốc trong chùa
Lại lan xa ngoài ngõ
Dân bệnh dân đau khắp xóm làng
Rỉ tai nhau đến nhờ cứu chữa.
Thế là ngôi nhà ngang
Chật kín bệnh nhân
Ôi! Thế là cả ngày
Thương ông sư đôi khi bỏ cả uống ăn
Vì người bệnh đứng ngồi vây chặt!
Ai muốn hiểu tâm đại bi bồ-tát
Thì cứ nhìn như thực hiện rày
Đâu phải là thần thông biến hóa trên mây!
Mấy ngày hôm sau,
Mấy ngày hôm sau nữa,
Huynh đệ họp bàn phép tắc, quy củ
Niêm yết lịch giờ chần khám rõ ràng
Lại có thêm Phật tử thiện nguyện
Vừa học thuốc vừa tập làm
Gánh nhẹ bớt cho ông sư nhiều việc
Chùa cũng quyết định
Phá bỏ vườn rau để trồng thuốc
Giúp cho bà con hoàn cảnh đói nghèo
Một vườn xuyên tâm liên, râu mèo
Thu hoạch, phơi khô, giã nát
Rồi vo hoàn thành phẩm dược y…
Thời gian sau
Bệnh nhân ngày càng đông,
Ngôi nhà ngang không còn đủ chỗ
Thầy trò phải xuống chùa Tăng Quang
Lập trạm Đông Y
Cám cảnh lúc ra đi,
Tay trắng chẳng có gì,
Chùa cạn kho, xúc 20 thúng lúa
Cùng 2 chỉ vàng “vắt chày ra lửa”
Cho ông em lập nghiệp cứu đời…
Kể từ đó, rồi đằng đẵng trùng khơi
Tay bồ-tát chèo hoài không thấy mỏi
Năm 1981, cơ sở Đông y Diệu Đế
Đã hình thành vững chắc,
Đệ cùng mấy chục lương y học trò
Đã tự lực tự sinh…
Rồi, dường như “Nghiệp” còn muốn đăng trình
Từ Diệu Đế sang Pháp Luân
Vì nhu cầu của hệ phái
Đất ở đây 10 nghìn mét vuông sổ đỏ
Nhưng bà này ông kia chiếm dụng hết rồi!
Phải đẳng đằng 10 năm
Đơn trình thưa kiện gởi khắp nơi
Cũng lọt lên bàn chủ tịch, bí thư cấp tỉnh
Đòi lại được 2 ngàn mét vuông
Cũng đã gian truân, vất vả
Đành thôi, chừng ấy đủ rồi
Hihi!
Nồi cơm Thạch Sanh
Đệ biến hóa tuyệt vời!
Từ căn nhà cấp bốn vách mục mối rơi
Và ruộng nước bốn bề lau cỏ
Nhưng chí đại trượng phu
Và phước do chư thiên gia hộ
Đã biến chỗ không có chi
Thành Tuệ Tĩnh Đường Đông Y
Vang danh khắp chốn
Có bệnh viện tương đối tiện nghi
Có Quán Cơm Chay Liên Hoa
Nức tiếng Huế đô…
Chưa kể ngày ngày giáo dưỡng học trò
Cả ngàn đệ tử môn sinh
Khắp các tỉnh thành, noi gương thầy
Kế thế nghiệp nghề Lương y từ mẫu…
Đệ, với hai bàn tay trắng
Hơn 40 năm nhập thế
Đã quá nhiều vai gầy gánh nặng
Xả buông đi thôi
Để nhẹ lướt sang bờ…
Đã viết giữa hư không,
Giữa nhân sinh
Trăm vạn bài thơ!
Hốt hề!
Hoảng hề!
Kỳ trung hữu tượng!
Trời đất vô danh…
Vô công vô tướng!
Sinh nhật của Pháp đệ hôm nay
Gởi giữa thiên hà vô lượng!
 
(1)“Cám heo”: 2 - 3 lon bo bo mà phải ăn cả chùa 18 người - nên phải bỏ thêm khoai sắn và cả thúng rau các loại, hầm nhừ quậy nát

Friday, September 30, 2022

MDTTA 17

Nghe Hư Không Thuật Lại

Truyền thuyết kể rằng,
Thuở xưa,
Nơi đây là rừng hoang,
tha ma mộ địa
Vắng vẻ chân người
Nhưng huyên náo quạ, chồn, chim...
Sớm hôm kia,
Chợt có một sa-môn
Dáng dấp khô gầy
Ôm bát qua đây
Huyền hoặc và nhẹ nhàng
Như bước ra từ vùng mây trắng!
Có cái gì đó đẹp như thơ
Và mảnh như mù sương bãng lãng
Người hòa mình
Vào cây lá, đất trời xanh
Lượm cỏ rác xung quanh
Làm tọa cụ, an nhiên thiền duyệt
Đêm
Rất sâu
Chỉ còn vầng trăng là bạn hữu
Tịch mịch một bên trời
Vĩnh cửu!
Cô đơn!
Người, ngồi với sao hôm
Và cùng thức với sao mai
Rồi lặng ngắm mặt trời
Phương Đông xán lạn!
Cứ mỗi sớm
Người thung dung cất bước
Theo hướng xóm nhà
Xin trái củ nuôi thân
Xa tít là xa
Dặm bụi chân trần
Dầu nắng lửa, mưa dầm
Người vẫn điềm nhiên
Thong dong, tự tại!
Tiếng lành đồn xa
Thế là mười phương đua nhau chiêm bái
Tìm đến cúng dường
Lễ phẩm, hương hoa
Từ bìa rừng, náo nức giọng sơn ca
Và dưới bụi cỏ lau già kia
Chú thỏ nâu vễnh râu hoan hỷ
Con sóc trắng tò mò đến bên
Khoèo tay lượm hạt
Người mỉm cười
Rải vô lượng từ tâm!
Thời gian qua đi
Một mái tranh từ phép lạ hóa thân
Hiện ra giữa tha ma, mộ địa
Như căn lều của bậc đại ẩn sĩ?
Ồ, không!
Càng giống hơn là chiếc tổ của chim trời!
Lối mòn cỏ gai
Từ đó in vết chân người
Theo hương mà tìm đến
Xôn xao gió, chở mùi thơm đức hạnh
Cùng lời pháp dịu dàng, thấm đẫm trí bi
Người nói thơ, chẳng ngôn ngữ kiêu kỳ
Mà tuôn chảy từ suối nguồn trong lặng
Kẻ tối trí mắt liền được sáng
Người ác tham trở lại hiền lương
Giới đức trang nghiêm
Thân giáo một đường
Nên nhiếp phục cả ma vương
Cả ác thần, a-tu-la, dạ-xoa, quỷ dữ...
Thế rồi,
Mấy chục năm sau
Giữa ma thiêng, chướng khí
Hóa hiện thành Sơn Tự Thiền Lâm
Có pháp cảnh uy nghi Phật đứng, Phật nằm
Có đệ tử, môn đồ đông vui sóc vọng
Người là hiện thân
Của sư vương uy dõng
Trong hình hài tợ khói, tợ sương
Đám mây trắng đi ngang trời
Thông báo một tin mừng
Bậc khổ hạnh đầu-đà
Từ ngàn xưa, bây giờ có mặt
Có chánh pháp là hào quang ngũ sắc
Kệ ngôn xưa: “Nhất bát thiên gia...”
Mưa nắng, xuân thu
Thủy chung giáo hóa sa-bà
Thượng trung chính
Thì tử đệ, môn sinh
Đâu dám bước ra ngoài giới nghi, luật tắc
Người đại định cả tông môn đại định
Người xả ly, tứ chúng nhẹ nhàng buông!
Ôi! Phật pháp cao thâm
Nhân thế nan văn
Nhưng giọt sữa pháp
Được rót từ uyên nguyên giáo pháp
Cỏ cây đã được uống
Và đã được lớn khôn
Từng tế bào trí giác
Biết tri ân người
Thì hãy sống tốt hơn!
Tăng chúng Trung, Nam thiết cốt keo sơn
Thiện tín hai hàng đồng tu, đồng học
Hãy thương yêu nhau
Đừng phân biệt tông thừa, hệ phái
Quả bồ-đề trái ngọt chia chung
Sinh tử, khổ đau, ác kiến chập chùng
Hãy nắm tay nhau, bờ kia, cùng lội!
Hãy xả đoạn mê lầm, ngu dối
Theo con đường cao sáng, đẹp tươi!
Hư không xưa
Đâu có thốt lời
Mà dung chứa cả sum la vạn tượng
Người không nói
Nhưng gió ngàn rung chuyển
Bút nào ghi hạnh đức vô vi?
Nước sương đêm đọng chữ truyền kỳ
Thành từng giọt máu
Trong trái tim thơ, sống mãi!
Mảnh trăng Linh Sơn vô tình chép lại
Nên chập chờn
Chập chờn cổ tích đến ngàn sau
Chập chờn hương
Hoa lá sắc thêm màu...
(Minh Đức Triều Tâm Ảnh
Phụng bút cúng dường)

Văn chương

  NHÌN ĐÂU CŨNG THẤY MÀU TRONG TRẮNG TÀ ÁO BAY KÌA CON NGÕ XƯA Áo trắng ngày xưa trong trắng Huế,  Tóc thề xanh mướt trắng mây sương... D...